Đối với Ylenia, chuỗi ngày ở Gallarate - một thị thành nằm gần tâm dịch Lombardy - được điền đầy với công việc và các cuộc chat WhatsApp. Một chút thời kì tập thể dục. Đọc sách, xem các show trực tuyến. Bạn bè chuyện trò trên video thay vì gặp nhau ở bar.
|
|
Một người đang chạy trên đường phố vắng lặng ở Rome, ngày 15/3. Ảnh: Vox. |
Các trường và hầu hết công sở đóng cửa, nhưng vẫn có những công việc cần phải hoàn tất. Những người buộc phải tới công sở sẽ đeo khẩu trang, sử dụng găng để xử lý các vật dụng, thậm chí cả khi dùng máy pha cà phê. tất tật mọi thứ đều được vệ sinh, diệt trùng nhiều lần.
Việc tới các cửa hàng tạp hóa hay dắt chó đi dạo, là những "cuộc đào thoát" hiếm hoi của Ylenia. Chạy bộ hay đi dạo một mình được cho phép, nhưng trên thực tiễn điều đó phụ thuộc vào chính cảnh sát. Cảnh sát ở khắp thành thị tiến hành việc rà việc người ra đường có mang theo những giấy má được yêu cầu, và có đi đúng hành trình của họ hay không.
Italy trong tuần thứ hai ứng dụng lệnh phong tỏa toàn quốc sau khi trở thành tâm dịch của châu Âu, với hơn 31.000 trường hợp mắc Covid-19, trong đó có 2.500 trường hợp tử vong, tính đến 18/3.
Patrick Marco Castronovo, một kỹ sư 35 tuổi sống ở Milan nói: "Cách vận hành cuộc sống mới này thực sự khác rất nhiều. Nhưng chúng ta có một chính phủ hiểu trước các nước châu Âu khác rằng Covid-19 nghiêm trọng hơn nhiều so với bệnh cúm".
Các biện pháp của Italy sẽ kéo dài ít ra đến ngày 3/4, nhưng không phải ai cũng tin rằng nó sẽ sớm kết thúc. Giờ đây, người Italy đang tuân thủ theo các luật lệ dù chúng thay đổi hoàn toàn cuộc sống của họ. Các cửa hàng giới hạn số người mua sắm trong cùng một thời điểm nên phải xếp hàng chờ đợi, mỗi người phải đứng cách xa nhau một khoảng nhất mực. Người Italy cũng từ bỏ kiểu chào hỏi thân thuộc, giờ đây họ không ôm, không hôn, cả không bắt tay.
Theo Castronovo, người Italy đã trải qua ba giai đoạn: Đừng lo lắng, lo âu và Ở nhà. Đất nước này đã phải trả một cái giá quá đắt khi qua cả ba tuổi.
thời đoạn "Đừng lo lắng" có lẽ kết thúc sớm hơn ở miền bắc, nơi dịch bệnh bùng phát trước tiên. Lombardy trở thành rối loạn, dù đây là khu vực giàu có nhất của Italy với hệ thống săn sóc sức khỏe ưu việt. Tình hình trở nên thảm khốc, càng ngày càng có nhiều người tìm đến bệnh viện.
Andrea - viên chức nhà băng 28 tuổi ở Bergamo , một thành phố ở Lombardy - chỉ những nhân viên y tế: "Bạn có thể thể thấy những người này mặc đồ bảo hộ trắng và đeo khẩu trang, găng tay. tuốt luốt giống như trong một bộ phim. Điều này đã xảy ra trong đời thực. Nó có thể xảy ra với những người láng giềng của tôi, với bất cứ ai, bởi bạn nghe thấy tiếng còi cứu thương hú cả ngày".
Ở miền nam Italy, dịch bệnh chưa bùng phát dữ dội. Tuy nhiên, các bác sĩ như Di Franco lo âu Covid-19 cũng sẽ hoành hành ở đó, bởi hàng nghìn người miền Bắc đã chạy về phía nam ngay khi quy định hạn chế ở miền bắc chuẩn bị được đưa ra.
Đến lúc này, mọi người đều trong một cảnh huống như nhau và họ buộc phải điều chỉnh lối sống của mình. Sự điều chỉnh ở dây có nghĩa là học cách sống gần như hoàn toàn trong nhà.
|
|
thị thành Turin giờ đây hoang vắng như một sa mạc. Ảnh: Vox. |
Ngay cả những lề thói thường nhật cũng đã bị đình hình lại. Di Franco ở Palermo, người thường đi làm và gặp gỡ bệnh nhân, nhưng toàn bộ những nhân viên ở văn phòng của anh giờ đều mặc đồ bảo hộ. Vị thầy thuốc thường thân thiện chào hỏi bệnh nhân bằng cách bắt tay họ, nhưng giờ đây thì anh không thể. "Điều đó trông có vẻ thánh thần, nhưng nó thực sự là một đổi thay lớn trong lề thói và hành vi của chúng ta".
Sau những cầm này, người Italy nắm tìm ra cách nào đó có thể làm việc ở nhà và chăm con. Công việc gây găng tay hàng ngày theo một cách nào đó, lại trở thành giống như một điều may mắn. Chúng giúp cho một ngày được trôi qua đỡ buồn tẻ hơn.
Courtney, bố 44 tuổi tại một trường quốc tế ở Rome , giờ đang dạy sinh viên từ xa. Con gái 4 tuổi của cô cũng ở nhà, từ khi trường mẫu giáo của bé đóng cửa. Courtney san sẻ: "Chúng tôi đang rất ráng để giữ cho mọi thứ bình thường, tuy nhiên sự mới lạ nghe đâu vẫn chưa có dấu hiệu bị bào mòn. Con gái tôi vẫn chưa buồn hỏi: Bạn học của con đâu, khi nào chúng ta tới trường?".
Cuộc sống trong nhà cũng có nghĩa là nếu bạn cụ ra ngoài, bạn cũng không thể thấy ai. quờ các cửa hàng, cửa hiệu đều đóng cửa. Nó giống như một sa mạc, không có ai. "Thật kỳ lạ, tôi chưa bao giờ thấy Milan như thế này", Castronovo nói. "Nó giống như những bộ phim về virus", anh nói.
Benedetta Norelli, một thanh niên 24 tuổi sống ở tỉnh Salerno , miền nam Italy viết trong email gửi đến phóng viên: "Thật ngột ngạt, như một khám đường. Ý nghĩ về việc bị nhốt và bị theo dõi ăn mòn tâm hồn tôi". Cô kể, trong một buổi sáng, khi những nghĩ suy âu lo bao trùm, cô đã quyết định đi bộ một đoạn ngắn trên con đường núi gần nhà. Hai viên cảnh sát đã ngăn cô lại và yêu cầu cô về nhà. "Tôi may mắn vì không bị phạt", cô kể. Lúc đầu, cô đã rất tức giận vì đang đi một mình trên đường vắng, không là mối đe dọa của bất cứ ai. Tuy nhiên, sau phản ứng bốc đồng đó, cô đã tự nghĩ suy và nhận ra rằng có nhẽ, kể cả cô có ghét tình huống này thế nào đi nữa, việc tuân thủ là cách phù hợp nhất để đánh bại sự lây lan của virus. Nếu 10 người đều cùng ra ngoài đi dạo trong khu vực này, khu vực ấy sẽ không còn vắng vẻ nữa.
Việc ra ngoài chỉ nên tiến hành khi hết sức cấp thiết. Đề xuất được đưa ra là một nhà chỉ có một người ra ngoài mua đồ cho cả gia đình. Emilio Scoti, 47 tuổi là người lãnh bổn phận này trong gia đình anh. Nhà quay phim kiêm nhiếp ảnh gia đang sống tại bờ biển phía bắc Italy cùng vợ và hai con 5 tuổi, 7 tuổi, mẹ anh, vợ chồng anh họ và cô con gái của họ. Thông thường, họ đặt hàng từ các cửa hàng địa phương, đồ ăn và hàng hóa sẽ được giao và để ngoài cửa. Scoti sẽ mang vào bằng một chiếc xe cút kít, sau đó, đeo găng tay, tiệt trùng mọi thứ.
Scoti cảm thấy may mắn. Họ sống ở một con đường có vài gia đình, và họ có một sân rộng và vườn oliu, nơi bọn trẻ có thể vui chơi. Dù vậy, Scoti vẫn lo âu. Anh nói: "hình dung xem, bạn cẩn thận hết sức, làm 99% mọi thứ mình cần phải làm, và chung cục virus xuất hiện trong chiếc túi đựng gạo".
|
|
Một người đàn ông đang chơi đàn ngoài ban công ở Turin. Kể từ khi toàn quốc bị phong tỏa, người dân Italy thường giải tỏa bằng cách ra ban công chơi đàn hoặc hát khích lệ nhau. Ảnh: Vox. |
Mọi người đều lo âu, nhưng họ lo cho bố mẹ, ông bà là chính yếu bởi đó mới là những "nhạy cảm" nhất với virus. Andrea ở Bergamo sống sát vách với người bà 93 tuổi của mình, tuy nhiên anh và cả gia đình đều cố gắng cẩn trọng không xúc tiếp quá gần gụi với bà. Họ nhắc nhỏm bà không ra ngoài, song song trấn an bà rằng mọi thứ đều bình thường.
Nhưng những người già Italy lại cho rằng họ từng đi qua thế chiến 2 nên có thể dễ dàng vượt qua trận chiến này. Nhà làm phim, kiêm nhiếp ảnh gia Scoti nói: "Họ nhớ về những giây lát đầy sức mạnh trong quá cố. Điều dó đã giúp đặt những nỗi lo lắng ở thời điểm này vào một chừng đỗi nhất quyết". Trong khi đó, Di Franco nói: "Những người già từng được đề nghị tham gia vào chiến tranh giờ đây, yêu cầu đặt ra cho họ là ở yên trong nhà, trên ghế sofa".
Ở nhà giờ đây là nghĩa vụ nhà nước. Những người Italy thường rất khó tìm tiếng nói chung khi có vấn đề, nhưng lần này đã có sự hợp nhất. Những chốc lát đẹp đẽ đã xuất hiện, khi người Italy cất tiếng hát từ cửa sổ, từ ban công hay ra ban công để vỗ tay động viên viên chức y tế đang về nhà sau ca làm việc dài".
Thùy Linh (Theo Vox)
0 nhận xét:
Đăng nhận xét