Thứ Hai, 23 tháng 3, 2020

3 năm vợ tôi không đặt chân về nhà, ngày bố vợ qua đời, cô ấy nghe tin chỉ cười khẩy rồi hỏi: "Vậy à?" khiến tôi lạnh hết sống lưng

Đến giờ phút này, tôi muốn buông bỏ tất cả để cùng vợ sống một cuộc sống hạnh phúc . Em đã quá mỏi mệt, ngay cả bản thân tôi cũng vậy.

Vợ tôi từng có một quá khứ không mấy vui vẻ. Bố em ngoại tình rồi ly hôn, để vợ con khó nhọc mưu sinh. Ly hôn chồng một thời kì, mẹ vợ u uất sinh ra trầm cảm. Trong một lần nghĩ quẩn, bà đã trầm mình. Vợ tôi phải chuyển về ở với ông bà ngoại, còn bố thì không quan hoài.

Sau đó bố vợ lấy nhân tình nhưng lại không sinh được con . Đến lúc tắt thở, ông vẫn chỉ có một người con gái độc nhất vô nhị là vợ tôi.

Nghĩ bố là người gián tiếp gây ra cái chết của mẹ, bao năm nay, vợ tôi không bao giờ về thăm bố. Ngay cả đám cưới của chúng tôi, bố vợ có đến nhưng em nhất định không mời vào. Sợ con gái bị nhà chồng dị nghị, bố vợ đành đứng nép bên ngoài một lúc rồi lặng đúng ra về.

Bao lâu nay, tôi muốn làm cầu nối để giải quyết uẩn khúc giữa hai người. Dù sao dĩ vãng cũng là quá khứ, vợ tôi cũng chẳng thể sống như vậy mãi. Chưa kể hơn hai năm nay, ông ốm nặng và cuộc sống cũng rất khó khăn. Nhiều lần, tôi phải lén lút gửi tiền cho mẹ kế để ông bà có tiền sinh hoạt.

3 năm vợ không đặt chân về nhà, ngày bố qua đời, em nghe tin chỉ cười khẩy một cái rồi hỏi:

Câu nói đó của em làm tôi lạnh hết sống lưng. (Ảnh minh họa)

Lần gần nhất là 3 năm trước, tôi đã thuyết phục vợ sang thăm bố. Nhưng vừa đến ngõ, em lại cãi nhau với mẹ ghẻ. Thế là hai bên xảy ra cãi vã. Em cũng thề không bao giờ đặt chân vào căn nhà đó nữa.

Đêm ấy, tôi nhận được điện thoại của dì, bà nói bố vợ tôi đã mất. Tôi vội vàng kêu vợ dậy để em chuẩn bị. ai ngờ khi nghe tin, vợ chỉ cười khẩy một cái rồi hỏi lại: "Vậy à?". Câu nói đó của em làm tôi lạnh hết sống lưng. Chúng tôi cãi nhau hồi lâu, sau đó vẫn chỉ có mình tôi ra khỏi nhà.

Suốt thời kì tổ chức tang lễ , tôi giống như một người con trai hơn là con rể. Bởi việc gì cũng đến tay tôi, còn vợ một bước chân cũng không thèm đến. Tôi thực thụ giận em, đời nào em đã bị hận thù che lấp rồi hay sao?

Nói gì thì nói, đó là bố em, là người có công sinh thành ra em. Tôi đã khuyên em quá nhiều lần, nhưng lần nào em cũng mình làm vậy là đúng. Giờ việc của bố vợ đã xong nhưng tôi vẫn muốn vợ phải đến nhà thắp cho ông nén hương. Có điều vợ tôi câu chấp quá, không chịu đến để thắp hương cho bố. Tôi phải nói gì, làm gì thì em mới chịu gạt bỏ mọi hận thù trong quá cố đây?

(Xin giấu tên)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét