Trong một xã hội cũ, chuyện đàn ông danh giá chấp thuận lấy một đàn bà xuất thân thấp kém rất hiếm hoi. Tuy nhiên, đôi khi vì tình, con người ta sẽ làm được nhiều điều phi thường, đạp lên mọi dư luận để thỏa mãn cái được gọi là hạnh phúc trong sâu thẳm trái tim.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ của hai mảnh đời không hề hệ trọng
Phan Ngọc Lương vốn có tên khai sinh là Dương Tú Thanh, sinh ra trong một gia đình nghèo ở Dương Châu. 2 tuổi, bà mồ côi cha, em gái cũng mất. Lên 8 tuổi, người mẹ cũng lâm bệnh và tốn. Khi đó, bà được người chú nhận nuôi.
Năm bà 14 tuổi, người chú ruột này cờ bạc nợ nần khắp nơi và lừa bán cháu cho một nhà thổ có tên Vĩnh Lệ Viện ở Giang Tô. Tại đây, mỗi cô gái đều phải có một “nghệ danh” cho riêng mình. Từ đó trở đi, mọi người gọi bà là Ngọc Lương.
Dù bị biến thành “ gái làng chơi ” nhưng bà chối từ tiếp khách. Cũng may nhờ giọng ca đẹp, bà nhận được phần nào sự ưu ái của chủ nhà thổ không < cưỡng ép > phải cùng khách qua đêm và phục vụ chuyện ân ái.
Tranh vẽ về Phan Ngọc Lương.
tuy thế, chưa bao giờ bà từ ý định trốn chạy. Ngọc Lương bỏ trốn đến 10 lần nhưng vẫn bị bắt về. Bà cũng từng treo cổ, thà chết để bảo toàn sự trong lành.
Năm 17 tuổi, bước ngoặt cuộc đời đến với Ngọc Lương. Bà tham dự hát trong một tiệc rượu của các thương nhân máu mặt nhất huyện. Nhân vật chính của bữa tiệc là Phan Tán Hóa - giám sát hải quân mới.
Đối diện với toàn những nhân vật “tai to mặt lớn”, bà ngồi một góc và bắt đầu hát ca khúc của mình. Nó là bài hát về khao khát tự do, hạnh phúc có ca từ rất tha thiết, xúc động.
Phan Tán Hóa khôn cùng ấn tượng với ca khúc cùng giọng ca trong trẻo nhưng đầy bi thương. Một lúc sau, ông tiến đến vị trí của Ngọc Lương cất tiếng: “Ca từ này viết về ai?”. “Một người phụ nữ có cùng số mệnh với ta” , Ngọc Lương giải đáp.
“Là ai? Ta có thể được biết không? ”, vị khách qua hỏi lại.
Ngọc Lương vẫn tẻ: “ Cô ấy là một gái giang hồ ở triều đại Nam Tống”.
Thấy vị giám sát trẻ tuổi nói chuyện với cô gái nhà chứa, những thương nhân đều chú ý. Đêm đó, một người sung túc gửi Ngọc Lương đến chỗ ở của Phan Tán Hóa.
Ban đầu, Phan Tán Hoa không thích hành vi kiểu này nhưng ông cảm thương cho số mệnh cô gái trẻ. Ông rõ nếu bị trả lại, cô sẽ chịu hình phạt kinh khủng. cho nên, ông thở dài, và đề nghị bà đến vào ngày hôm sau. Đó là lần trước nhất, một người đàn ông có lòng tốt xuất hiện trong cuộc đời Ngọc Lương.
Ngày hôm sau họ đi dạo và nói chuyện. Khi chấm dứt, Phan Tán Hóa đưa bà về lại sân nhà thổ. bất ngờ, Ngọc Lương quỳ xuống cầu xin ông hãy cứu lấy cuộc thế mình. Bà muốn thoát khỏi đây, bà không muốn dẫm lên vết xe đổ của những người đàn bà trong đó.
Phan Tán Hóa bất ngờ nhưng nhận ra rằng, chỉ bằng một hành động của mình, cuộc đời cô gái trẻ sẽ được cứu. Ông đưa cô gái khổ đi theo và nhường lại phòng ngủ của mình. Ông đến trai phòng đọc sách suốt một đêm.
Sáng hôm sau, Tán Hóa xuất hiện và nói rằng Ngọc Lương được tự do, hãy đi đến nơi nào mà bà muốn. Ngọc Lương bật khóc và quỳ xuống cầu xin thảm thiết. Bà coi đây là một sự đánh cược của căn số, tin rằng đi theo Phan Tán Hóa sẽ khiến thế cục mình đổi thay nhiều hơn.
“ Trở lại quê nhà tôi chẳng còn ai nữa cả. Tôi không muốn nhảy từ hố lửa sang vũng nước. Ông có thể cho tôi đi theo, tôi sẽ phục vụ ông suốt đời”, bà cầu xin.
bi cảm cho mạng cô gái trẻ, ông gật đầu đồng ý.
Đám cưới có 2 vị khách mời và hành trình rèn giũa vợ thành anh tài
Phan Tán Hóa đã có vợ từ trước. Đó là người phụ nữ do gia đình hai bên xếp đặt cho ông - một cuộc hôn nhân không ái tình. Những năm đầu thế kỷ 20, chuyện đàn ông cưới vợ lẽ là thường ngày. 1 năm đồng hành cùng nhau, Phan Tán Hóa và Ngọc Lương nảy sinh ái tình lúc nào không hay. Vào mùa Thu năm 1913, ông chính thức cưới Ngọc Lương về làm vợ tại một khách sạn ở Thượng Hải.
Khách mời hôm đó chỉ có đôi vợ chồng bạn thân nhất của Phan Tán Hóa là Trần Độc Tú. Ngay đêm tân hôn , Ngọc Lương tự đổi họ mình thành họ Phan như chồng và cảm ơn người đàn ông không vì những thành kiến từng lớp mà khinh bà.
Chân dung Phan Tán Hóa.
Ngày ngày thấy cuộc sống của vợ quá buồn chán, Phan Tán Hóa tự tay đi mua bút, giấy mực để khuyến khích vợ học vẽ. Ông còn mời một ba ngay nhà bên để dạy cho bà những bài học đầu tiên.
nào ngờ, Ngọc Lương lại rất có khiếu về mỹ thuật. Vài năm sau, bà thi đỗ Học viện Mỹ thuật Thượng Hải với điểm số cao nhất. Tuy nhiên, các sinh viên thời đó phản đối vì “không muốn chung trường với gái thanh lâu”.
Phan Tán Hóa vào cuộc, yêu cầu lấy lại sự công bằng cho vợ mình, rốt cục Phan Ngọc Lương trở thành nữ sinh viên đầu tiên của Học viện Mỹ thuật Thượng Hải.
Một thời gian sau, bà có thai nhưng không may bị sảy thai. Đứng trước nhiều sự mai mỉa, chỉ trích, bà hiểu rằng quá khứ của mình chẳng thể được tẩy rửa. Nếu sinh con ra, nó sẽ phải chịu đựng những cay đắng do thế cục khuất tất của mẹ mà thôi.
Ngọc Lương biết về vợ cả của chồng và nhân danh chồng, bà viết một bức thư đề nghị vợ cả từ quê nhà đến Thượng Hải sinh sống. Sau đó, bà nhường phòng ngủ chính cho vợ chồng họ, mình dọn sang một căn phòng khác.
Không muốn bản thân lâm vào nhiều tình huống khó xử của chuyện “một ông hai bà”, Phan Ngọc Lương đồng ý sang Pháp du học theo lời yêu cầu của Học viện Mỹ thuật Thượng Hải.
Phan Tán Hóa không muốn ngăn trở bước chân của vợ. miễn bà muốn, ông sẽ ủng hộ. Khi chia tay, cả hai đứng rất lâu ở bến tàu Hoàng Phố, Phan Tán Hóa lấy một sợi dây chuyền vàng và đeo vào tay vợ. Mặt dây chuyền có hình trái tim, bên trong dán bức ảnh của cả hai. Tình cảm được gói gọn tròn trịa vào trong đó.
7 năm sau, bà về nước và mở triển lãm tranh. Tuy vậy, một tác phẩm tranh khỏa thân của bà bị công chúng cho là nhắc đến dĩ vãng làm “gái làng chơi” năm xưa. Áp lực dư luận mạnh mẽ khiến bà kiệt lực. Dù Phan Tán Hóa hết mực an ủi, bà vẫn quyết tâm sang Pháp lần nữa.
Hai vợ chồng chia tay ở bến Hoàng Phố, ông đưa cho bà một chiếc đồng hồ bỏ túi theo mình suốt nhiều năm. Họ lưu luyến hẹn ngày gặp lại nhưng đâu ngờ đây là lần cuối cả hai gặp gỡ.
Dù cách biệt ngàn dặm nhưng đôi vợ chồng vẫn thẳng viết thư kể về cuộc sống thường ngày. Phan Tán Hóa còn gửi vật liệu làm bánh tráng sang vì đó là món mà vợ ông thích nhất.
Những tháng năm ở Pháp, Ngọc Lương đã đạt đến đỉnh cao của sự thành công trong mỹ thuật. Bà là người trước hết được nhận vào Học viện Hội họa Hoàng gia Rome, Ý, giành giải thưởng Dolly của Đại học Paris. Bà tổ chức triển lãm cá nhân chủ nghĩa ở nhiều quốc gia và có đến hơn 20 giải thưởng cao quý khác.
thời kì ấy, có một người đàn ông phong lưu đã đê mê và đồng hành cùng bà những tháng năm ở đây. Ông tổ chức triển lãm cho Ngọc Lương ở nhiều nhà nước. Tuy vậy, ái tình cho chồng quá sâu sắc khiến bà chẳng đón nhận được tình cảm đó. cuối cùng, họ coi nhau như tri kỉ.
Bà sống ở Pháp hơn 40 năm như vậy. Nhiều người muốn bà trở về nhưng bà vẫn chờ lời gọi từ người chồng Phan Tán Hóa. Tuy nhiên, bà không biết chồng mình đã tắt nghỉ vì bệnh vào năm 1959. Trước khi mất, ông căn dặn người nhà vẫn giải đáp thư khiến bà chẳng biết được điều gì.
Năm 1961, Ngọc Lương mới biết thông tin chồng mất từ người của đại sứ quán. Lúc ấy bà đã đau lòng đến mức quẫn bách, muốn kết liễu cuộc đời nhưng bạn bè kịp thời tìm thấy và cứu chữa. Ngọc Lương sống khổ đau suốt nhiều năm sau đó vì quá nhớ thương Tán Hóa. Mất chồng, bà cũng chẳng còn lý do quay về Trung Quốc.
Năm 1977, Phan Ngọc Lương tắt hơi ở Paris. Trước khi mất, bà đã sắp đặt để đưa dây chuyền cùng đồng hồ bỏ túi về trao lại cho con trai của Phan Tán Hoa. Bà luôn mong mỏi những kỷ vật tình ái được trở về với quê hương.
Đúng là một câu chuyện tình khiến người ta phải nghĩ suy rất nhiều. Họ đến với nhau từ hai thân phận cách biệt vẫn phát sinh tình, nguyện làm vợ chồng. Cuộc hôn nhân ấy tuy gần thì ít, xa rời thì nhiều nhưng vẫn khiến người ta hâm mộ.
Nguồn: Sohu, Sina, Kknews