Đan Lê, sinh năm 1983, được biết đến là một MC và diễn viên. Vượt qua nhiều sóng gió trong ái tình và hôn nhân, hiện thời cô đã tìm được hạnh phúc bình yên bên chồng Khải Anh và 2 cậu con trai kháu.
MC Đan Lê luôn gây ấn tượng với khán giả bởi bộ mặt đẹp, nụ cười bá cùng gu thời trang tinh tế và nhẹ nhõm, nữ tính. Tuy nhiên, cô gây bất ngờ khi tiết lậu về tuổi thơ lớn lên trong gia đình độc thân và từng chịu cảnh "bố vụt liên tiếp vào đúng cánh tay mà gãy toang hoang cả cái chổi quét nhà, tay tôi sau đó sưng phồng lên như bị bỏng" và "mẹ ít đánh hơn, nhưng những lúc điên quá sẽ tát và mắng là “Đồ sâu bọ”.
MC Đan Lê gây chú ý với vai trò là MC, diễn viên.
Đan Lê nghẹn ngào san sớt về tuổi thơ của mình sau khi xem xong
"Thời niên thiếu của tôi đây rồi
Tôi đã thốt lên như thế trong đầu khi mới xem đến phút thứ 8 của chương trình này.
Tôi nghĩ, chẳng riêng thời niên thiếu của tôi, đó sẽ là thời niên thiếu của hàng tỷ, hàng tỷ đứa trẻ qua nhiều thế hệ.
tình cảnh của tôi có cá biệt hơn chút ít. Tôi là một đứa trẻ lớn lên trong gia đình độc thân, cha mẹ tôi nứt rạn khi tôi 10 tuổi, 6 năm sau bác mẹ tôi mới chính thức ly hôn. Điều đó có nghĩa, tôi sống trong bối cảnh ngột ngạt của gia đình suốt 6 năm và cùng với đó mẹ tôi - người chăm lo chính cho tôi sẽ phải một mình gánh 2 vai, vừa nặng nhọc hơn, vừa chuyên quyền hơn (Vì không có ai để san sớt hay trao đổi) và cũng áp đặt hơn (Tôi nghĩ áp đặt cũng đúng, vì muốn dân chủ, muốn đàm đạo, muốn luận bàn, coi trọng con cái phải có thời gian, phải bình tĩnh.
Còn mẹ tôi - người phụ nữ mới 33 tuổi đã một nách 2 con, vừa lo kiếm tiền vừa chăm con, lại phải sang trọng cú sốc hôn nhân, tình cảm ở thời đại 30 năm về trước... thì khó có thể bình tâm được).
Giống như người mẹ trong clip này, một thầy giáo dạy nhạc, chị muốn con mình học nhạc. Mẹ tôi là một kế toán, mẹ cũng muốn tôi trở nên một kế toán.
Không phải kế nghiệp gì đâu (gia đình tôi công nhân viên chức quèn) mà vì mẹ tôi nghĩ đơn giản, kế toán là việc mẹ tôi giỏi nhất, mẹ có thể giúp tôi, hướng dẫn tôi.
Đ ây cũng là một nghề dễ kiếm việc, kể cả khi không phải người giỏi nhất thì tôi cũng vẫn có thể xin việc, sống một thế cục an toàn. (tức thị xuất phát điểm mong muốn của mẹ tôi giống như người mẹ này và rất nhiều người mẹ khác:“Nhưng rõ ràng ý mình là tốt mà”. “Vì lo cho con, nên mình đề nghị con cố gắng học hành”. "Vì muốn con vững vàng trong cuộc sống” “Muốn nó chỉn chu mọi thứ để sau này nó có cuộc sống tốt hơn” ...).
oái oăm thay, tôi không hề có khiếu với những con số. Ác mộng của tôi là thi toán, tôi không thể nhớ nổi những dãy số có 6 chữ số trở lên khác nhau, tôi không thuộc được các công thức, các hằng đẳng thức, rồi phân số, số thập phân, hầm bà lằng gì đó ... đến giờ nhắc lại vẫn còn toát mồ hôi hột.
Thật sự với tôi, học các môn thiên nhiên mệt hơn đi cày. Đã có lần mẹ tôi hỏi:“Học hay hót phân?”, tôi chọn vế thứ 2.
Suốt cuối những năm cấp 2, rồi cấp 3 và sau đó là lên cả Đại học với tôi là những chuỗi ngày dằn vặt, tranh đấu, bị đàn áp, chiến đấu rồi lại bị thuyết phục (kèm theo cả đàn áp).
Tôi đam mê nghệ thuật từ khi còn rất nhỏ, tôi thích hát, múa, trình diễn... nhưng tôi chưa bao giờ được học bất cứ thứ gì liên can đến nghệ thuật, cả thảy tôi chỉ học mót, nhìn người ta rồi bắt chước. thế mà tôi luôn được tuyển vào đội văn nghệ và đi thi khắp nơi có giải.
hiện thời lớn rồi, hiểu đời hơn, tôi biết mẹ tôi quãng thời gian ấy chắc khổ cực với tôi lắm. Mẹ chạy vạy khắp nơi, gửi gắm tôi toàn bộ các thầy cô dạy Toán - Lý - Hoá. Có thầy còn là Trưởng khoa mục Kinh tế Quốc dân, vì thương quý mẹ tôi lắm mà phải nể tình kèm 1:1 Toán cấp 3, cho đứa học lực trung bình như tôi.
Tôi như “Cóc bỏ đĩa”, Tức là mẹ cứ bắt mình, để vào cái đĩa Toán - Lý - Hoá (sau này có giảm đề nghị xuống còn Toán - Văn - Ngoại ngữ), được ít lâu tôi lại nhảy ra hát hò với múa may quay cuồng.
Cuối cùng mẹ tôi cũng phải nhượng bộ tôi 1 phần, mẹ đồng ý cho tôi thi ban C với các môn tôi có thể học tốt hơn (nhàng nhàng trên 8; 9) là Văn - Sử - Địa. Tôi thi thừa điểm Phân viện Báo Chí và Tuyên Truyền lúc bấy giờ, nhưng phải đến năm thứ 2, khi chúng tôi phân ngành, cuộc đời tôi mới được “cứu vớt”.
Nhờ quan điểm của cha chủ nhiệm, mẹ cho phép tôi chuyển sang học Truyền hình dù đã đăng ký vào Báo viết. Ở Truyền hình có sự giao thoa giữa mong muốn của 2 mẹ con tôi. Không phải ngành nghề can dự đến nghệ thuật - Nhưng vẫn có tính trình diễn.
Chuyện sau đó như thế nào chắc nhiều người cũng đã biết.
Còn tôi, trong ký ức, tôi đã có một thời niên thiếu đầy nước mắt bởi sự ương bướng của mình (Cụ thể là không tuân theo xếp đặt của bác mẹ. Mà làm sao nghe lời được khi mong ước của tôi và bác mẹ là không giống nhau). Tôi là đứa con gái bị đánh đòn nhiều nhất trong những đứa con gái mà tôi biết. hẳn nhiên Hoàn cảnh cũng có 1 phần tác động (khi bố mẹ không hạnh phúc, họ dễ trút tức tối lên đầu con cái, chúng ở gần và không biết phản kháng). Tụi con trai thường hay bị đánh vì tinh nghịch, còn tôi, tôi hay bị đánh vì lì.
Có lần tôi bị bố đánh, tôi ngồi yên 1 chỗ, giơ cánh tay lên đỡ, bố tôi chỉ vụt liên tục vào đúng cánh tay đó mà gãy tan hoang cả cái chổi quét nhà, tay tôi sau đó sưng phồng lên như bị bỏng, tôi vẫn ngồi đấy, không kêu, không nói 1 lời, chỉ chảy nước mắt. Lũ bạn tôi thì bám đầy ngoài cửa sổ, khóc lóc thảm thiết xin tha cho tôi. Bố tôi sau đó có lẽ vì bất lực mà không đánh nữa, tôi mới đứng lên.
Sau này, tôi vẫn nhớ về những trận đòn và tự hỏi: Sao mình không kêu khóc, sao mình không tỏ ra sợ hãi hoặc xin lỗi, kể cả những lỗi không phải của mình cho xong ... nếu biết làm vậy, có nhẽ tôi đã không ăn đòn nhiều thế. Mẹ ít đánh tôi hơn, nhưng những lúc điên quá sẽ tát và mắng tôi là “Đồ sâu bọ”. Đấy là điều tôi nhớ nhất. Đau hơn cả tát.
Chuyện là thế, nhưng có lẽ, ái tình của những đứa con đối với bác mẹ luôn thuần khiết, như cách 2 đứa con tôi, chúng yêu tôi, dù thỉnh thoảng tôi cũng chịu di chứng của quyền làm mẹ. Hoặc giả, cũng có thể do tôi may mắn, tôi may mắn vì mẹ không bỏ rơi tôi, vì bẩm sinh tôi đã có sức mạnh trong thể chất và ý thức, tôi có thể đau và quên, đau rồi lành liên tục chứ không trở thành cay nghiệt. Nhưng điều đó không có nghĩa sờ soạng những đứa trẻ như tôi sẽ có kết cuộc giống tôi.
Ở những tháng năm mà lúc ấy tôi cho rằng tăm tối, tôi có thể tấm tức, có thể oán trách ông trời, thậm chí có thể muốn chết, nhưng chưa bao giờ oán thù bác mẹ mình. Tôi thương mẹ tôi nhất. Tôi sợ mẹ tôi buồn nhất. Điều tôi muốn chỉ là mẹ có thể hiểu và coi trọng quyết định của tôi hơn - dẫu quyết định đó có không giống ý mẹ tôi.
Gia đình hạnh phúc hiện tại của Đan Lê.
Tôi mong mẹ anh dũng, không suy diễn, ít chạnh lòng (dù biết khó) khi đọc những dòng này. Mẹ hãy tin rằng, tôi hiểu và trân trọng những khó nhọc mà mẹ phải vượt qua khi một mình nuôi tôi lớn khôn.
Đó là mệnh, không đổi thay được, tôi hài lòng và hàm ơn vì những gì đã qua mang tôi đến ngày bữa nay.
Tôi san sẻ câu chuyện này với một tâm thế bình an, không hề trách cứ. Chỉ là tôi nghĩ: Luôn có nhiều cách khác để đi đến đích. nom câu chuyện của mình, của chị Trang, sẽ góp phần nhỏ đổi thay thế cục những đứa trẻ trong ngày mai. Dẫu cách của mẹ tôi cũng đủ giúp tôi trưởng thành vững.