Đường phố tối nay vắng quá, tôi ngồi cạnh cửa sổ quán cà phê ở trọng điểm Sài Gòn, đại dịch nổ ra ảnh hưởng toàn thế giới, thành thị phồn hoa cũng trở nên tĩnh lặng hẳn. Sài Gòn buồn đến lạ, lòng tôi cũng nặng trĩu, nhớ anh. Trước đây tôi cũng hò hẹn yêu đương nhưng chỉ dừng ở mức thích, là tôi ngộ nhận đó là tình. Kể từ khi gặp anh, tôi đã biết yêu là gì.
oái oăm, anh còn thương nhớ người con gái xưa, người anh từng yêu trọn con tim, tôi chỉ là người thoả mãn xúc cảm tạm của anh thôi. Tôi biết điều đó nhưng cảm xúc bản thân cũng giống như cảm xúc của anh. Anh nhớ người con gái ấy bao nhiêu thì tôi dần yêu anh bấy nhiêu. Càng ngày tôi càng ghen tị với cô ấy.
Tình cảm lớn dần, tôi trở thành ích kỷ hơn, muốn anh luôn nhớ và yêu mình tôi. Chỉ cần nghĩ anh đang nhớ về cô gái khác là tim tôi đau nhói. Một ngày anh không nhắn nhe là tôi lại nghĩ anh đang từng cô gái nào đó để khoả lấp cảm xúc trống vắng tạm bợ. Tôi chỉ nghĩ thôi chứ lời trách móc giấu trong lòng, sợ anh rời xa. Nhiều lúc tự hỏi: "Bản thân hiện có phải là tôi nữa không"? Tôi biết rõ vị trí của mình như thế nào trong lòng anh, nhưng bản thân hài lòng hết. Anh từng hứa sẽ quên vơ để ở cạnh tôi, vậy mà chỉ là lời hứa suông, tôi biết.
Hai tháng rồi, anh bận chưa tìm tôi. Anh bận một ngày, tôi đợi. Anh bận một tuần, tôi cũng đợi. Anh bận mãi, tôi vẫn đợi, đợi trong vô vọng nhưng không có cách nào ngừng đợi anh. Lý trí không điều khiển được con tim, cứ để con tim lạc lối, biết rằng cuộc tình này sẽ làm tôi khổ đau mà vẫn cứ yêu cho cạn nước mắt. Có phải tôi quá ngốc, lao vào một cuộc tình đã biết rõ sẽ không hề có một kết thúc tốt đẹp? Tôi luôn hy vọng khi nhận thấy tình cảm chân thành này, anh sẽ thay đổi vì tôi. Nhớ anh, đợi anh, nhưng tôi cũng mong ở một nơi nào đó anh đang bình an, phần nào làm tôi cảm thấy yên tâm hơn.
Nỗi nhớ anh hàng ngày dốc cạn sức lực của tôi, cuộc sống như rơi vào bế tắc. Cảm giác yêu mà không đến được với nhau, đó là nỗi buồn xót xa khó tả. Tôi đã yêu anh hết dạ để đổi lấy gì ngoài sự đợi, nhớ nhung? Nhiều lúc tôi cũng tự giận bản thân nhưng không làm sao để quay về với cuộc sống như trước đây. Mong mọi người chia sẻ với hoàn cảnh của tôi lúc này.
Thanh
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét