Tôi sợ yêu, sợ chia xa và mất hết niềm tin vào tình yêu. Đi làm rồi tôi trở về một mình, tự nấu bếp, tự ăn, đi đâu cũng một mình và giam bản thân trong bốn bức tường. Thỉnh thoảng tôi có những cuộc hẹn để thỏa mãn sinh lý, rồi lại thoáng qua một cách nhạt. Dần dần tôi lười luôn cả việc hò hẹn chớp nhoáng như vậy, nhiều người tìm đến và dừng lại ở việc nhắn nhe hỗ tương buâng quơ, chẳng đi tới đâu và chẳng có gì thích.
Có những ngày tự nghĩ đơn chiếc đáng sợ hay mất cảm xúc mới thật sự đáng sợ? có nhẽ sự mỏi mệt ở cuộc sống đương đại quá sức ép, vội vã và chuộng hình thức, cảm xúc yêu gần như bị tiêu diệt một cách triệt để. cô đơn giữa cuộc sống hay đơn chiếc trong chính xúc cảm của mình? Mong được các bạn cùng san sẻ.
Nam
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét