"Đây là một đô thị ma, cảm giác thật kỳ quái", thầy thuốc Paulen cho hay. Những khu sảnh tại trọng tâm Y tế Đại học Washington ở tỉnh thành Seattle, bang Washington, nơi Paulen làm việc, cũng trở thành hoang vắng. Các viên chức không thiết yếu đang làm việc tại nhà, trong khi du khách bị hạn chế.
Trước khi giới chức khắp sơn hà áp lệnh hoặc khuyến cáo đóng cửa các doanh nghiệp, Seattle, đô thị lớn trước nhất của Mỹ bị Covid-19 tiến công, đã phải tiến hành các biện pháp đối phó đại dịch. Một số người dự đoán khung cảnh hết thảy nước Mỹ những tuần tới có thể rưa rứa Seattle.
|
|
Đường phố vắng vẻ tại trung tâm thành thị Seattle, bang Washington, Mỹ hôm 16/2. Ảnh: WSJ . |
Dân văn phòng trong thành phố đã làm việc từ xa hai tuần qua, khiến các tòa nhà ở khu vực trọng điểm gần như không có người, trừ viên chức bảo vệ và thu vén. Một số quán cà phê cất tất cả bàn ghế nhằm tránh sự chú ý của người dân.
Quảng trường Pioneer, trọng điểm thương mại của thành thị, cũng chỉ thưa thớt vài người vô gia cư. Do lo ngại nguy cơ móc túi, các cửa hàng đóng cửa còn treo biển cho biết bên trong không còn tiền mặt.
Vùng thành thị Seattle, với gần 4 triệu dân, là khu vực kinh tế lớn thứ 11 của Mỹ và phát triển nhanh thứ ba cả nước. Trước khi Covid-19 bùng phát, khu vực này đang mở mang chóng vánh nhờ sự phát triển vượt bậc trong lĩnh vực công nghệ, với sự hiện diện của các tập đoàn lớn như Google, Microsoft, Facebook.
GDP của "thủ phủ công nghệ" này đạt tới 356 tỷ USD trong năm 2018, tăng 6,9% so với năm trước đó, hơn gấp đôi tốc độ tăng trưởng của cả nước. Kể từ năm 2010, hơn 300.000 việc làm mới đã xuất ngày nay khu vực trọng điểm Seattle, tương đương mức tăng 50%.
Tuy nhiên, đà phát triển của Seattle vấp phải loạt rào cản từ Covid-19, khi bang Washington trở nên một trong những địa phương chịu ảnh hưởng nghiêm trọng nhất của đại dịch, với hơn 1.000 ca nhiễm nCoV và gần 70 người chết. Các doanh nghiệp giờ đây rơi vào bế tắc. Nhiều nhà hàng ế ẩm tự nguyện đóng cửa trước cả khi chính quyền đề nghị họ hạn chế nhận đơn hàng hôm 16/3.
Du khách không còn lui tới khu chợ Pike Place nằm dọc theo bờ sông Elliott Bay nức tiếng của thành phố. Những người bán hàng cho biết họ cũng phải giao hàng tận nơi thay vì bán trực tiếp như trước đây.
Traci Calderon, chủ căn bếp thương mại Atrium Kitchen, nơi người dân thuê để nấu ăn, tổ chức lớp học ẩm thực hoặc một số sự kiện, cho biết khách hàng bắt đầu hủy chỗ từ hai tuần trước. Giờ đây, thảy lịch đặt chỗ cho tới tháng 7 đều không còn. "Một số người nói rằng họ lỗ khoảng 70%, còn tôi mất trắng", bà Calderon bật khóc.
Bất chấp tình hình dịch bệnh, việc "kìm chân" người dân Seattle trong nhà tuồng như vẫn là nhiệm vụ khó khăn với chính quyền khi không có các biện pháp quyết liệt. Thêm vào đó, quan niệm về "việc thiết yếu" khôn xiết đa dạng.
Ian Sowle đã làm việc tại nhà hai tuần nay. Tuy nhiên, hôm 16/3 anh quyết định vào trung tâm đô thị. "Tôi phải đi cắt tóc trước khi họ đóng cửa chỗ này hai tháng", người đàn ông cho hay. Tại những công viên gần Đại học Washington, nhiều người dân vẫn đi bộ và trẻ em chơi đá bóng.
Suốt tuần qua, Julie Ramone và Nick Vukmer cũng làm việc trong căn hộ một phòng ngủ của họ. Khu phố trở nên rầm rĩ hơn bao giờ hết vào ban ngày, khi các cư dân làm việc tại nhà ra ngoài để ngơi nghỉ giữa giờ.
"Tuần trước chúng tôi đến một quán cà phê và nó chật cứng", Ramone cho hay, nói thêm rằng cô và Vukmer đã đi trượt tuyết với bạn bè hồi cuối tuần để thoát khỏi đô thị. Họ còn dự kiến tiếp kiến chạy bộ tại công viên gần nhà.
Katie Enarson, cư dân khác tại Seattle, cho biết cô và chồng vừa làm việc tại nhà, vừa săn sóc hai con trai 4 và 6 tuổi bởi trường học đã đóng cửa. Họ chưa tới chỗ đông người nào hơn một tuần qua, song song đặt trước đồ ở tiệm tạp hóa và đến tận nơi lấy.
Tuy nhiên, không phải ai trong gia đình Enarson cũng chịu đựng được sự gò bò như vậy. Ông của chồng cô, người đã ngoài 80, nhất mực đòi đi mua hàng trực tiếp để có thể đàm luận với người bán. Trong khi đó, người bố 68 tuổi của Enarson tuần trước vừa phỏng vấn xin việc, dù năm ngoái ông bị viêm phổi.
Bản thân Enarson, người đang thế tránh hồ hết xúc tiếp từng lớp, vẫn đưa các con đến công viên và để chúng chơi bóng đá, bóng rổ với trẻ mỏ hàng xóm. Cô đặt ra những lệ luật mới cho các con, như rửa tay trước khi rời khỏi nhà và trở về, không đi vào nhà người khác, không vật nhau.
Các bậc phụ huynh khác trong khu phố cũng đồng tình rằng họ chẳng thể để con mình bị tách biệt hoàn toàn. "Không ai biết chuẩn xác phải làm mọi thứ như thế nào. Chưa ai từng trải qua chuyện này", Enarson nói.
Ánh Ngọc (Theo WSJ )
0 nhận xét:
Đăng nhận xét