Thứ Năm, 26 tháng 3, 2020

Sau 9 năm xa cách, dù con không nhớ mặt bố nhưng tôi vẫn quay về “cưa” lại vợ cũ (Phần bốn)

Tôi vẫn ngồi xuống, gọi một bát bún gấp đôi thịt. Ăn xong thì tự quét dọn rồi ngồi xuống rửa bát . Hôm nay con gái đi học thêm nên không tới. Con đang nghỉ hè, một tuần học thêm 3 buổi sáng. Học xong sẽ tự đi xe bus về đây.

Đang rửa bát thì giọng của gã đàn ông kia vang lên: "Ủa, em mới thuê nhân viên phụ bàn mới sao? Tướng tá to con quá hà". Trong lòng tôi giận lắm, thầm mắng anh ta. Đến khi nghe tiếng vợ, tôi càng ức hơn. Cô ấy bảo: "Thuê chi đâu. Đến ăn không có tiền trả nên rửa bát đền tiền đó chứ".

Nghe đến đây, tôi trượt tay đánh rơi làm vỡ một chiếc bát. Thế là vợ quạu quọ: "Anh không muốn giúp thì thôi, đi ra, đừng có cản ngăn công việc của tôi. Mặt mũi sầm sì như thế cho ai nhìn? Ai nợ tiền anh?".

Tôi giận nên bỏ lại đống bát, đi luôn. Nhưng đi ra khỏi chợ bỗng nghĩ lại, mình ngốc quá, mình đi thì khác gì để lại dịp cho gã kia. Thế nên tôi quay lại rửa bát tiếp và dỏng tai nghe ngóng. Không có gì ám muội cả, đôi khi anh ta nói chuyện một tẹo rồi có cuốc xe nên hấp tấp rời đi.

Lúc vắng khách, tôi châm chọc vợ : "úi chà chà, vợ anh còn trẻ đẹp lắm, ong bướm còn theo nhiều lắm".

Sau 9 năm xa cách, dù con không nhớ mặt bố nhưng tôi vẫn quay về “cưa” lại vợ cũ (Phần bốn) - Ảnh 1.

Tôi đã hối lỗi rồi mà, giờ chỉ mong được hưởng không khí hạnh phúc này thôi. Tôi có thể phụ vợ rửa bát suốt đời. (Ảnh minh họa)

Vợ cau mày: "Ai vợ anh? Anh ăn nói cho cẩn thận. Mà từ mai anh đừng đến đây nữa, tránh để người khác xầm xì bàn tán".

Tôi giận lắm, hỏi lại vợ: "Thế nè tránh người khác bàn tán? Em là sợ gã kia hiểu lầm chứ gì? Mà hiểu lầm gì, anh vẫn là chồng em, đường đường chính chính. Sao em trò chuyện với gã kia thì dịu dàng nhân từ thế mà cứ cau mày đanh mặt chuyện trò với anh".

"Tại tôi không còn tình cảm gì với anh nữa. Anh không hiểu sao? Hay để tôi phải đuổi thẳng mặt anh mới đi? Anh về quê đi? Anh ở đây lâu như thế mà không sợ mất việc hả?", cô ấy đốp chát lại.

Tôi vừa bực vừa mừng. Bực vì vợ cứ xua đuổi tôi như đuổi gà vịt nhưng mừng vì ít ra cô ấy còn quan tâm tới tôi. May rằng đang không biết nói gì thì con gái đi học về liền sà vào trò chuyện với tôi. Đúng là cha con tình thâm, nửa tháng thôi mà đã thân quen và quý mến nhau lắm.

Nhiều khi con bé sờ má tôi bảo tôi có lúm đồng tiền giống nó. Tôi trêu bảo do cùng dòng máu nên giống nhau. Vợ nghe được liền nạt rằng bà Tư bán mắm ở cuối chợ cũng có lúm đồng bạc đấy. Thế là con bé hét ầm lên kêu không chịu, không chịu. Gia đình vui vẻ như vậy mà sao cô ấy không chịu trở về bên tôi? Tôi đã hối cải rồi mà, giờ chỉ mong được hưởng không khí hạnh phúc này thôi. Tôi có thể phụ vợ rửa bát suốt đời.

(Còn tiếp)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét