Mẹ chồng tôi cũng là xuân đường, bố chồng làm ở xã, gia đình cơ bản, không có của ăn của để nhưng con cái ông bà đều được học hành và tốt tính. Chính nếp sống đã thành quen ấy khiến bà chỉ đạo chồng con, từ mặc cái gì, ngồi ăn ra sao, đến lời nói không đúng ý đều được bà đưa vào tầm ngắm. Sau khi nhắm được đích, bà sẽ có những lời sỉ vả, ác nghiệp, khóc lóc, chửi bới, kể lể công sức nuôi con nặng nhọc mà chưa được báo ơn.
"Một điều nhịn là chín điều lành", tôi đã nghe rót vào tai tỉ lần như thế, kể cả từ người mẹ đã sinh ra mình. Chồng tôi nhu nhược, luôn thốt lên: "Giờ anh phải nói ra sao, mẹ đã như vậy rồi". Tôi nhận ra mình chẳng thể trông mong vào chồng. Như giọt nước tràn ly, tức nước vỡ bờ, tôi có thể trở thành hỗn hào trong mắt mẹ chồng nhưng được cả bố chồng, hai anh chồng (nhà chồng tôi có ba anh em trai), chị dâu và họ hàng ủng hộ. Tại sao tôi phải nghe theo một quan điểm xếp đặt khi tự lập từ lúc cưới; con cái, kinh tế, tất thảy đều do một tay vợ chồng tôi gây dựng, xác thực là tôi bươn chải nhiều hơn chồng? Tôi lắng nghe nghiêm chỉnh và phản đối lại một cách có giáo dục đã là một sự coi trọng dành cho nhà chồng rồi. Mong được mọi người san sớt.
Huế
Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét