Có người bảo mẹ của bạn trai minh mẫn khi không chọn tôi, còn tôi thấy ngược lại, một trong những quyết định đúng đắn nhất của mình là hủy hôn với người đó. Mấy ai trải đời qua cảnh đáng lẽ ngày hôm đó là ngày cưới, ngày hạnh phúc nhất đời lại là ngày khổ cực mà mình muốn quên nhất? Ngày đó thay vì mình diện chiếc váy cưới thật đẹp thì kết cục phải nằm ôm chăn khóc và tự hỏi tại sao mọi chuyện lại như thế này, mình đã làm sai chuyện gì? Lễ dạm hỏi đã có rồi, chỉ còn thiếu ngày hôn lễ thì mọi chuyện tan vỡ, trong khi lỗi chẳng thuộc về mình.
tính mẹ của bạn trai cũ chắc cũng gần giống người mẹ trong bộ phim "Sống chung với mẹ chồng", lúc đấy tôi chịu được hết, cũng tập tính bao dung với bà, nghĩ bà làm gì cũng muốn tốt cho anh, dù thực tiễn bà làm gì cũng muốn tốt cho bản thân. Bà có nhiều tiền, 2 căn nhà cho thuê, một căn để ở, hàng tháng còn nguồn thu nhập thêm khi làm đại lý nhỏ. Bà lo cho anh có công việc thì anh phải trả lại tiền bà đưa ra, trả không hết thì lấy vợ về vợ trả phụ cho hết, ngoài tiền hàng tháng anh đã đóng để xem như tiền cơm. Bà xây sửa phòng cho thuê cũng bắt con phải đưa tiền dù tiền thuê nhà con chẳng được đồng nào. Anh sắm một cái áo mới chưa tới 300 nghìn đồng cũng cãi nhau với mẹ, bà cho rằng anh còn đồ sao phải mua dù đồ anh đã sờn, đổ lông, bạc cả màu; anh chỉ có vài cái áo thun, đôi cái áo sơ mi.
Hai đứa lúc quen nhau mua 2 ly cà phê sữa 30 nghìn đồng về cũng bị la um lên là ăn xài hoang toàng, đi chơi phải mang theo chai nước nấu ở nhà, đi dạo rồi ngồi uống nước chai nước mang theo chứ để bà biết ăn gì ở ngoài là bị mắng. Bà lo sợ có người sẽ mơ tưởng đến tài sản và xài tiền của bà. Bà bắt người em trai chia tay với cô bạn gái quen 9 năm vì cô kia phải nuôi hai đứa em còn đi học, sợ khi cưới về hai người em lên ăn nhờ ở đậu. Cậu em trai không chịu được sức ép khi bà cứ đòi chết nên đành chia tay bạn gái để lấy cô gái nhà phong túc kia. Để rồi bữa nay bà phải chịu sự ê chề khi cô con dâu nói thẳng với gia đình chồng: "Con không muốn ai nghĩ đến bất kỳ tài sản nào của nhà con, từ nhà cửa tới ôtô. Không có sự cho phép của con thì kể cả chồng con cũng không được động tới".
Bà gọi điện cho dâu gia để mượn chiếc ôtô chở cả gia đình về quê đám giỗ, chiếc xe đấy là tài sản riêng của con dâu, lúc lấy chồng cô ấy vẫn để nhà mẹ đẻ, không muốn đem về cho chồng dùng. Cô con dâu tính giống bà, ki bo, sợ người khác nhòm ngó tài sản, kể cả chồng. tất cả tài sản của cô ấy chồng không hưởng được chứ đừng nói tới bác mẹ chồng. Khi bà ốm, bị té đứt dây chằng gối phải, cô ấy không săn sóc được một ngày dù ở nhà nằm không, đến khi chồng bảo đến mới đến cùng.
Tôi không muốn kể công vì bản thân đã kết thúc với gia đình bên đó, có điều lương tâm làm nghề y của tôi không cho phép khi thấy người khác khổ sở vì bệnh tật. Tôi mua đai, chỉ dẫn anh để anh nói mẹ tập vật lý trị liệu, can dự với thầy thuốc giỏi để mổ cho mẹ anh. Thuốc than tôi tự mua cho loại tốt nhất, thầy thuốc cũng phải nhờ thầy giỏi rồi bồi dưỡng thêm cho họ vì biết tính mẹ anh hay lo, sợ mổ. Tôi làm quờ quạng trong sự lén lút, cũng chẳng muốn ai ghi nhận hay trả công. Bản thân đích thực tức giận khi thấy mẹ anh lúc trước uy nghiêm với tôi lắm nhưng giờ chẳng dám nói nặng nói nhẹ với cô con dâu không biết điều, cô ta cư xử tệ tới mức bị chồng tát tại chỗ đông người.
Từ một người rất xem trọng sức khoẻ, bà ăn cơm nhà không bao giờ chịu ra ngoài, đến giờ bệnh không một ai chăm sóc. Anh bận việc, cậu em và bố cũng bận, bà đành ăn cơm hộp gần một tháng trời. Còn cô con dâu đi du lịch nước ngoài xong lại bận mang xống áo ra hội chợ bán. Cô ấy chẳng học hành gì tới nơi, buôn bán cũng chỉ để cho vui, thời kì nhàn rỗi, thế mà không trích ra nửa buổi để nấu bữa cơm cho mẹ chồng đang bị bệnh, đi đứng khó khăn. Tôi nói những điều trên chỉ để phản bác lại những ai cho rằng mẹ anh nhìn đúng người. Bà chỉ nhìn tiền, sống vì tiền, có nài tôi cũng chẳng dám quay lại ở cùng.
Tôi đã sai khi quá chui luồn tình cũ, chưa đủ kiêu dũng để thoát ra nên cứ mông lung rồi dẫn đến đi sai hướng. Có người bảo tôi dễ bị cám dỗ? Nếu muốn tôi đã bị cám dỗ từ nhiều năm trước, khi không có gì trong tay, khi đang khổ cực vì cuộc tình không có kết quả, xung quanh lại có nhiều người đeo đuổi có điều kiện và địa vị hơn bạn trai tôi rất nhiều. Giờ tôi có đầy đủ rồi nên muốn thoát khỏi tình trạng sợ hãi hôn nhân.
Tôi sẽ chấm dứt với người đàn ông đã có gia đình hơn 14 tuổi. Chưa ai bảo với tôi rằng như thế là không được cho tới khi viết những lời tâm tình lên đây. Tôi chỉ thấy mọi người hay lên án kẻ phá hoại hạnh phúc gia đình người khác. Trước đấy, tôi nghĩ mình chỉ thỏa mãn nhu cầu, anh ta không yêu tôi, tôi cũng không yêu anh ta thì tôi không có lỗi lầm với gia đình họ. Gia đình người đó đã không cứu vãn nổi, anh ta chẳng thể ly hôn vì địa vị không cho phép, lại vướng mắc phần tài sản nên ly hôn rất khó khăn. Chị vợ cũng tìm được người quan tâm. Hai con của anh cũng quen với kiểu mẹ đi với bạn trai, bố đi với bạn gái.
Chuyện bồ bịch lén lút tôi nhìn thấy quá nhiều, chỉ cảm thấy phản cảm khi một trong hai người còn tình cảm nhưng kẻ thứ ba cố tình phá hoại. Tôi nghĩ đơn giản thử một lần đặt vấn đề "dục tình" tách riêng chuyện tình cảm. Nếu khuôn khổ từng lớp không cho phép tôi sẽ kết thúc. Còn chuyện với bạn trai cũ, tôi không biết đã mắc nợ gì mà chẳng thể quên được anh. Cuộc sống tôi không có nhiều mối quan hệ, xoay quanh chỉ có gia đình và anh. Bạn bè tôi cực ít, chỉ có hai cô bạn thân chơi từ đại học nhưng vài ba tháng mới giao thông. Các mối quan hệ khác tôi quy thành đồng nghiệp và không phải đồng nghiệp.
Tôi khó mở lòng, khó giao tâm tình mình cho người khác, có xảy ra chuyện gì tôi tự giải quyết chứ không muốn người thân phải phiền lòng. Tôi không chắc mình có thể có thời cơ thử tìm đến hôn nhân một lần nữa không nên mới dẫn đến việc sa ngã. thật tâm cám ơn mọi người đã bỏ chút thời gian quan tâm đến những lời tâm sự của tôi. Chúc toàn bộ hạnh phúc.
Vân
bạn đọc gọi vào số 09 6658 1270 để được tương trợ, đáp thắc mắc.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét